Bài phát biểu của Kevin Warsh tại Jackson Hole đã củng cố sức mạnh của đồng đô la Mỹ, dù ban đầu giới giao dịch cố gắng mua vào các tài sản rủi ro một cách mạnh mẽ. Đồng đô la tăng giá vì điểm mấu chốt trong nhận định của ông mang tính “diều hâu” hơn so với kỳ vọng của thị trường. Theo Warsh, trọng tâm chính của Fed hiện vẫn phải đặt vào giá cả, và ông không bị thuyết phục rằng sự cải thiện của dữ liệu lạm phát trong mùa hè phản ánh một bước ngoặt thực sự trong xu hướng.
Đánh giá của ông về nền kinh tế đặc biệt đáng chú ý. Warsh nói ông ấn tượng với các dữ liệu tổng thể, theo quan điểm của ông là đã mạnh lên, và ông đưa ra những lập luận cụ thể. Chi tiêu vốn của doanh nghiệp đang tăng nhanh: tăng trưởng hằng năm của đầu tư vào thiết bị và tài sản vô hình vào khoảng 9%, mức cao nhất kể từ năm 2021, và hơn một nửa mức tăng đó trong năm nay có thể được quy cho quá trình xây dựng hạ tầng AI. Lợi nhuận của các công ty thuộc S&P 500 tăng hơn 20% so với cùng kỳ năm trước, trong khi biên lợi nhuận vượt trên mức lịch sử. Đây là nền tảng của kết luận then chốt khiến bài phát biểu có lập trường “diều hâu”.
Warsh cho biết thị trường tín dụng hầu như không cho thấy dấu hiệu cho thấy chính sách đang kìm hãm hoạt động, đồng thời bổ sung rằng, ngoại trừ một số lĩnh vực nhất định như nhà ở và nông nghiệp, nơi có thể nhìn thấy những căng thẳng, sẽ rất khó để mô tả các điều kiện tài chính nói chung là mang tính thắt chặt. Như đã đề cập trước đó, đó là lập luận giống với các thành viên “diều hâu” trong Fed, bao gồm Jeff Schmid, và nó cũng xuất hiện trong biên bản cuộc họp tháng 7 của ECB.
Phương pháp luận đo lường lạm phát của Warsh cũng đáng chú ý vì nó giải thích hoài nghi của ông. Mức thay đổi 12 tháng của chỉ số PCE hiện ở 3,7%, trong khi con số 6 tháng là 4,1%. Để đánh giá xu hướng cơ bản, ông tách riêng 199 cấu phần của chỉ số: trong 12 tháng qua, 54% hàng hóa và dịch vụ trong rổ ghi nhận mức tăng giá trên 3%, thấp hơn đáng kể so với đỉnh sau đại dịch khoảng 77% nhưng cao hơn đáng kể so với mức chuẩn 32% trong hai thập kỷ trước đại dịch. Trong 6 tháng qua, con số này là 49%. Nói cách khác, áp lực giá vẫn mang tính diện rộng chứ không bị giới hạn ở một vài khu vực riêng lẻ.
Đánh giá của ông về thị trường việc làm thì bình tĩnh hơn nhiều. Warsh mô tả tỷ lệ thất nghiệp 4,1% là thấp so với các tiêu chuẩn lịch sử và gọi mức trung bình 4 tuần của số đơn xin trợ cấp thất nghiệp là một chỉ báo thời gian thực đáng tin cậy trên thực nghiệm, hiện vẫn ở gần các mức thấp trong nhiều thập kỷ. Ông giải thích mức tăng trưởng việc làm yếu theo các yếu tố cơ cấu: khi nguồn cung lao động hầu như không tăng, tăng trưởng việc làm hàng tháng tất yếu sẽ thấp. Hàm ý rất rõ: theo quan điểm của ông, thị trường lao động phù hợp với trạng thái toàn dụng lao động, đồng nghĩa không có lý do từ phía thị trường lao động để nới lỏng chính sách.
Phần nội dung mang tính thể chế của bài phát biểu cũng đáng chú ý vì Warsh trên thực tế đã “chôn vùi” thực tiễn forward guidance. Khi giới thiệu cấu trúc bài phát biểu, ông đùa rằng có thể gọi đó là một kế hoạch hay một lộ trình, nhưng không phải forward guidance. Ông nói tính minh bạch trong việc truyền thông về các quyết định tương lai không phải là một giá trị tự thân, và việc sử dụng forward guidance, được đưa vào trong khủng hoảng tài chính, nay đã hết hữu dụng. Ông mô tả rủi ro lệ thuộc lẫn nhau giữa ngân hàng trung ương và thị trường như một vấn đề “hiệu ứng nhà gương”: nếu thị trường quá lệ thuộc vào định hướng của Fed và Fed lại dựa vào giá thị trường, mọi bên sẽ trở nên mù mờ hơn trước các diễn biến mới và dễ mắc sai lầm hơn.
Cao trào của bài phát biểu là sự thừa nhận trực diện về trách nhiệm. Warsh nói có một tín hiệu không ai có thể bỏ qua: trách nhiệm về 65 tháng lạm phát liên tục ở mức cao thuộc hoàn toàn về ngân hàng trung ương. Sau đó, ông nêu điều kiện để có thêm hành động: Fed phải tin chắc rằng lạm phát cơ bản đang tiến về mục tiêu một cách rõ ràng và với tốc độ đủ nhanh. Nếu không, vẫn còn nhiều việc phải làm.
Như đã đề cập ở trên, đồng USD phản ứng bằng cách mạnh lên so với các tài sản rủi ro, vì trong ngắn hạn không có cơ sở cho một câu chuyện mang tính “bồ câu”.
Bức tranh kỹ thuật hiện tại đối với EUR/USD cho thấy người mua giờ đây cần nghĩ đến việc chinh phục mốc 1,1598. Chỉ khi đó mới có thể nhắm mục tiêu kiểm định 1,1620. Từ đó có thể tiến tới 1,1639, nhưng làm được điều đó mà không có sự hỗ trợ từ các nhà đầu tư lớn sẽ rất khó. Ở chiều giảm, tôi kỳ vọng bất kỳ lực mua đáng kể nào cũng chỉ xuất hiện quanh vùng 1,1572. Nếu không có người mua ở đó, sẽ tốt hơn nếu chờ một đáy mới tại 1,1554 hoặc mở vị thế mua từ 1,1534.
Bức tranh kỹ thuật hiện tại với GBP/USD cho thấy người mua đồng bảng cần chinh phục vùng kháng cự gần nhất là 1,3551. Chỉ khi đó mới có thể hướng tới vùng 1,3574, trên mức này đà tiến xa hơn sẽ rất khó khăn. Mục tiêu xa hơn là khu vực 1,3596. Khi giá giảm, phe bán sẽ tìm cách giành quyền kiểm soát mốc 1,3527. Nếu họ thành công, việc phá vỡ vùng đi ngang sẽ giáng một đòn mạnh vào phe mua và đẩy GBP/USD về đáy 1,3502 với triển vọng mở rộng xuống 1,3475.